Tại sao những người hay làm điều thiện, hay giúp đỡ người khác sẽ có phúc đức? Phúc đức thực sự là gì?
Đây là cách hiểu theo kiểu “ảo ma Canada” của cá nhân mình.
Thực ra, phúc đức chính là khả năng chờ đợi thành quả của một hành động nào đó. Người có khả năng chờ đợi càng cao, thì “phúc đức” càng lớn.
Tại sao lại nói như vậy? Vì bản năng của con người là tránh cái hại, tìm cái lợi cho bản thân. Trải qua sự tiến hóa rất nhiều năm, gen của con người vẫn giữ cái thói quen đó: đói thì ăn, khát thì uống, cần cái gì là phải thỏa mãn ngay lập tức.
Cái này thì ngày xưa nó oke. Ví dụ bạn đói, bạn vác “cây hàng” ra rồi chọt chọt con nai mấy cái, chiều về nướng lên là tối đó được ăn no bụng rồi. Còn nếu bạn khát, thì bạn cứ ra khe suối mà uống, thích thì ngủ luôn ở đó cũng được, nếu may mắn thì sẽ không bị gấu tha đi.
Nhưng đó là thời săn bắn hái lượm thôi, còn thời giờ thì nó khác. Bạn muốn đi làm kiếm tiền, bạn phải học ít nhất 12 năm, rồi thêm 4 năm đại học là 16 năm. Thấy nó dài không?
Rồi khi bạn đi làm, mỗi tháng bạn lãnh lương được có một lần à. Đó là bạn làm công đó nha, còn khi bạn làm chủ, thì cái thời gian mà bạn chờ đợi để có lời nó còn lâuuuuu hơn nữa.
Có nghĩa là, bây giờ, trong xã hội hiện đại, bất kỳ thành quả nào lớn lao cũng đòi hỏi bạn phải hành động trong một thời gian rất rất dài mới có được kết quả. Ngay cả việc đi làm công ăn lương cơ bản nhất cũng đòi hỏi bạn bỏ ra 16 năm. Còn muốn làm đại sự thì còn tốn thời gian hơn.
Nhưng mà khổ nỗi, ngày nay, mấy cái TikTok, video ngắn nó đã bào mòn khả năng tập trung và tính kiên nhẫn của bạn rồi. Thế nên bạn không thể nào kiên nhẫn để làm một việc trong mấy chục năm và chờ thành quả được. Vì… cơ bản là nó khó vô cùng.
Và mấy người mà làm được điều đó, toàn mấy “cha nội” giàu hoặc rất giàu không à.
-Ví dụ như Warren Buffett: Ổng mua cổ phiếu rồi “ôm” lỳ ở đó mấy chục năm trời, mặc kệ thị trường lên xuống, chờ lãi kép nó nhân lên mới thành tỷ phú.
-Hay như Elon Musk: Đổ cả núi tiền vào SpaceX, nhìn tên lửa nổ bùm bùm hết cái này đến cái khác, ổng vẫn kiên nhẫn chịu đựng cả chục năm trời mới có ngày phóng thành công tàu lên vũ trụ và bú đậm.
Vậy, quay lại vấn đề: Tại sao mấy người hay làm điều thiện lại có phúc đức?
Vì từ nhỏ chúng ta đã được dạy là: làm điều thiện, giúp người thì sẽ được báo đáp, kiếp sau sung sướng, được lên thiên đường…
Vậy bạn thử hỏi coi, trên đời này có cái thời gian chờ đợi nào LÂU HƠN cái thời gian từ lúc bạn làm một việc tốt đến lúc bạn… “ngủm” không? Tại vì cái phần thưởng bự nhất đó (lên thiên đường/đầu thai làm đại gia) chỉ được “phát” SAU KHI bạn đã ngủm!
Và nếu một người có thể kiên trì làm việc tốt, việc thiện, giúp người, với mong muốn (hoặc niềm tin) rằng sau khi thân xác vật lý của mình ngủm thì sẽ nhận được một kết quả tốt đẹp nào đó, thì chẳng phải người đó có tính kiên nhẫn và khả năng trì hoãn sự sung sướng (delayed gratification) siêu phàm luôn sao?
Vậy thử nghĩ xem, nếu họ đem cái tính kiên nhẫn “level max” đó áp dụng vào công việc, học tập hay những vấn đề trong cuộc sống hiện tại thì sao? Theo công thức: bỏ công sức càng nhiều, kiên trì chờ đợi càng lâu, thì kết quả càng to lớn. Chắc chắn những người này sẽ cực kỳ dễ thành công, làm ăn thuận lợi, cuộc sống viên mãn (mà người đời nhìn vào hay gọi đó là “có phúc” đó).
Kết luận lại: Người hay giúp người là người có phúc đức. Và “phúc đức”, nếu bóc trần ra dưới góc độ khoa học tâm lý, chính là khả năng kiên nhẫn chờ đợi kết quả của một hành động trong một thời gian siêu dài!
